Hoa Sơn siết chặt nắm đấm đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Nếu không bị Lý Vô Ưu dùng thủ đoạn giam lỏng ở đây, hắn đã sớm lao thẳng vào chiến trường rồi.
Ngay từ lúc thấy Dạ Minh bị đánh bay lần đầu tiên, hắn đã muốn xông ra.
"Để tôi ra đó!" Giọng Hoa Sơn rít qua kẽ răng, mang theo cả mùi máu tanh.
"Ngươi có ra đó cũng vô dụng thôi. Thiên phú của ngươi tuy rất mạnh, đủ sức sánh ngang với đám thiên kiêu của mấy đại thế gia hay tông môn trên đế đô, nhưng Lý Phàm Thiên nói không sai đâu, dưới chân ý đều là sâu kiến cả. Sức mạnh của ngươi có lớn đến mấy mà không đánh trúng đích thì cũng vứt. Chân ý, chỉ có chân ý mới phá giải được thôi."




